๑۩۞۩๑ 9C family ๑۩۞۩๑
chào mừng đến với 9c family
nếu chưa đăng kí thì mời đăng kí

๑۩۞۩๑ 9C family ๑۩۞۩๑

Đừng bao giờ quên ngôi nhà của chúng ta(~_^)
 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Latest topics
» những bài văn siêu củ chuối
Sat Oct 01, 2011 9:26 pm by S2yoyoS2

» Hài hước những cách giải toán có một không hai
Sat Oct 01, 2011 9:23 pm by S2yoyoS2

» chán bùn ức chế
Sat Oct 01, 2011 9:19 pm by S2yoyoS2

» don't cry my friend
Sat Oct 01, 2011 9:17 pm by S2yoyoS2

» cùng thAm gjA k52 đl1 nàO :D
Mon Aug 15, 2011 7:10 am by nhokngoc9896

» nếu vn là một cường quốc
Thu Jul 28, 2011 9:47 pm by nhokkut3_love_k30c_4ever

» kon trai đáng ghét
Tue Jul 19, 2011 11:35 am by S2yoyoS2

» hajzzzzzzzzz, tuj ghet ban truog thanh!!!!!!
Tue Jul 12, 2011 9:25 pm by snow_empyrean(^,^)#

» đã bao giờ..
Thu Jul 07, 2011 10:45 pm by snow_empyrean(^,^)#

Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Similar topics
Top posters
tinyangel (583)
 
snow_empyrean(^,^)# (565)
 
nhokkut3_love_k30c_4ever (509)
 
s2Emilys2 (369)
 
qu4ts4t_buogbjh_tjhnghjk (344)
 
livetolove249 (200)
 
nhokngoc9896 (108)
 
dreamlike.050196 (75)
 
paradise_aloves2 (60)
 
hang9cl0v3k304ever (56)
 
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Statistics
Diễn Đàn hiện có 82 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: BUON

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 3060 in 340 subjects
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 11 người, vào ngày Thu Aug 04, 2011 10:06 am

Share | 
 

 [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
s2Emilys2
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp


Giới tính Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 369
Birthday Birthday : 27/01/1996
Join date : 24/03/2011
Age : 20
Đến từ : thien duong

Bài gửiTiêu đề: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Sat May 28, 2011 10:47 am

Chap 1:Những điều mới

Con bé hí hửng lao vào tiệm kem ưa thích, cùng với nụ cười hết cỡ nó nói thật to:

-Cô ơi cho con 1 dâu và một sôcôla đi cô…

Cô bán hàng chưa kịp phản ứng gì thì người đứng trước nó bất chợt quay lại, sau khi nhìn nó, hắn nói với giọng như cố tình trêu tức:

-Bé à, xem ra đây là cây kem dâu cuối cùng rồi. Có muốn anh nhường lại cho không?

Hừ, bực bội, nó giương mắt ếch lên liếc (lườm) hắn ta rồi nhìn(nuối tiếc) cây kem dâu trên tay hắn sau đó quay ngoắt sang cô bán hàng

-Cô ơi, vậy cho con 2 sôcôla đi cô.

Mặc kệ tên kia đứng đó, nó cầm kem đi thẳng, hỉ hả vô cùng trước vẻ mặt quê độ của hắn ta.
---------------------------------------------

Tên tôi là Hà Nhật Vy năm nay 17 tuổi. Tôi rất yêu cái tên của mình, nó do papa yêu quý của tôi đặt cho mà theo ông nhật nghĩa là mặt trời, vy có nghĩa là nhỏ bé, nhật vy nghĩa là mặt trời bé con. Hôm nay, con bạn yêu quý của tôi nổi hứng bất ngờ, nó đưa tôi đi chơi khắp nơi, trong khi cả hai đứa đang rất hỉ hả vì sắp được ăn kem thì….. một tên vô lại đã trắng trợn cướp mất cây kem dâu cuối cùng lại còn dám ngang nhiên trêu ngươi tôi nữa, dù đã trả thù bằng cách cho hắn quê độ nhưng tôi vẫn ấm ức vô cùng, cầm 2 cây kem, tôi vùng vằng đi ra khỏi cửa hàng. Nhìn khuôn mặt bí xị của tôi, Thảo Trang-con bạn yêu quý của tôi- làm bộ mặt khó hiểu

-Sao mày, đứa nào dành kem của mày à???- Thật không hổ danh là bạn thân bao nhiêu năm nay.

-Vừa rồi có cái thằng điên trong hàng kem mua mất cái kem dâu cuối cùng của tao xong nó còn cố tình trêu ngươi tao nữa, làm tao phải mua sôcôla này, tức không chịu được.

-Rồi mày để nó yên như thế rồi ấm ức đi ra ngoài này??

-Ờ thì… lúc đấy nó hỏi đểu tao là “bé có thích anh nhường kem cho không nài”, mày nghe có bực không? Thế là tao bơ luôn, cho lão ta tha hồ quê. Con trai gì mà lại đi thích kem dâu cơ chứ, kem dâu vừa màu hồng vừa chua toàn những đặc điểm mà con trai đâu có thích .Cái thằng đó đúng là chẳng phải con trai.

Khuôn mặt Thảo Trang thoáng chút gì đó suy nghĩ nhưng nó nhanh chóng trở lại bình thường:

-Cho đáng đời, nhưng mày không định để thằng gàn dở ấy phá hỏng buổi chiều vui vẻ này đấy chứ?

-Dĩ nhiên không rồi. Hì hì

-Thế thì vui lên nào, vì chúng ta sắp đến….. Rose!!!!

Sau khi hét lên sung sướng tôi nhanh chóng loại tên điên kia ra khỏi đầu và tót lên xe con bạn.

Rose là tên hàng quần áo mà cả hai đứa tôi đều cực kì, cực kì thích. Gian hàng rộng mênh mông, phụ kiện đầy đủ, giá cả hợp lí, các chị nhân viên thì vui tính và nhiệt tình không chịu nổi, nhưng vì ở khuất trong một dãy nhà cách khá xa khu trung tâm nên Rose cũng không nổi tiếng lắm. Tôi vẫn chưa biết vì lí do gì cả ngày nay con bạn quý của tôi đưa tôi đi khắp nơi chơi bời ăn uống, giờ lại tha lôi tôi lên Rose thì nó đột nhiên nói:

-Mày chọn đi, tùy thích, tao mua cho.

Dường như nhìn bộ dạng ngạc nhiên của tôi lúc đó đáng sợ lắm, nó đành phân trần:

-Không sao đâu, ông già nhà tao về, đưa tiền bắt tao đi mua quần áo mới, tao có lộc thì mày cũng không tránh được.^^- bố mẹ con bé li dị từ khi nó còn nhỏ, mẹ nó bỏ con lại cho bố nó đi theo tình yêu của cuộc đời bà : nhiếp ảnh. Năm nó 10 tuổi, bố nó sang Mỹ sống và làm việc nhưng nó nhất quyết không chịu theo. Kết quả là nó sống một mình tại Việt Nam cùng vú nuôi, thi thoảng bố nó lại bay về xem xét tình hình, mỗi lần như thế ông lại đưa nó rất nhiều tiền- Hay mày không thích như thế này???- Nó xị mặt- Chỉ một bộ thôi mà, tao biết không phải mày không mua nổi nhưng để tao tặng mày một bộ, nhé?.

Trong giọng nó có chút gì đó buồn phiền vô cùng, bất chợt tôi cảm thấy như đây sẽ là lần đi chơi cuối cùng của hai đứa vậy. Từ khi hai đứa chơi với nhau đến nay, chẳng có lần nào đi chơi mà nó lại như thế cả, nhưng tôi biết tôi không nên hỏi, cũng không cần hỏi, nó tự biết lúc nào tôi nên được nghe, lúc này tôi chỉ cần ở bên nó là đủ. Tôi bối rối đáp:

-Uhm…. nhưng chỉ một bộ thôi nhé

Nghe thấy thế, nó hí hửng hẳn lên, lôi xềnh xệch tôi không thương tiếc, bắt tôi thử hết bộ này đến bộ khác. Nhưng phải công nhận mọi muộn phiền của con gái đều có thể giải quyết bằng cách shopping. Khi tôi đang hí hửng với đống quần áo vừa mua được, nó dừng lại trước một hàng trà sữa ven đường:

-Tao có chuyện muốn nói với mày, vào đây nhé.

Đợi hai đứa ngồi yên, nó nhìn tôi, ngập ngừng nói

-Mày ạ, bố tao về lần này không phải chỉ để thăm tao như những lần khác…. bố tao về vì… vì… vì….

-Làm sao mà mày cứ ngập ngừng vậy, bố mày về rốt cuộc là vì chuyện gì??- tôi lo sợ hỏi- ….Không lẽ.. bố mày muốn mày sang Mỹ cùng ông??

-Ừ, nhưng không chỉ thế, ông muốn tao đi…..coi mắt.

-CÁI GÌ???- Tôi gào lên

-Mày nói nhỏ thôi, người ta nhìn kìa.

Biết mình lỡ lời, tôi bèn nhỏ tiếng lại

-Bố mày bị làm sao vậy?? Mày mới có 17 tuổi thôi mà, coi mắt cái quái gì chứ. Việc ông muốn mày sang Mỹ cho bố con được gần nhau tao còn có thể hiểu, chứ bắt mày lấy chồng thì thật không thể hiểu nổi bố mày.

-Bố tao nói tao chắc chắn sẽ thích người đó.

-Gã ta đang ở Mỹ, và ông muốn mày sang Mỹ để coi mắt????

-Không, anh ta đang về Việt Nam mở thêm chi nhánh cho công ty nên sẽ ở đây chừng 5 tháng, bố tao muốn tao coi mắt, làm quen, rồi sang Mỹ “xây đắp quan hệ”.

-Ôi trời ơi, tao thật không hiểu nổi nữa. Mà mày cũng không phản đối ư???

-Tao cũng muốn lắm nhưng ông dường như rất hi vọng, rất tin tưởng, rất mong chờ việc này, đến nỗi tao không dám từ chối nữa. Nhưng bây giờ tao biết là tao sai thật rồi, tao không muốn sang Mỹ cùng bố tao từ trước đây vì một người giờ đây cũng chỉ vì người đó và mày.

-Anh Phong?

Nó gật đầu

-Tao yêu anh ấy, yêu rất nhiều, làm sao tao có thể lấy một người lạ mặt trong khi tao vẫn yêu một người suốt 7 năm nay? Trước đây tao nghĩ tao đã quên anh ấy rồi nhưng hôm qua anh ấy về rồi mày ạ, vừa nhìn thấy anh ấy tao đã biết quyết định của tao là sai lầm rồi.

Anh Phong là hàng xóm của Thảo Trang, 10 tuổi nó đã yêu anh ấy, năm nó 14 tuổi(tức là lúc anh Phong 17 tuổi) anh theo gia đình phải định cư vào trong Nam, ngày chia tay, anh nắm chặt tay nó, nó khóc sướt mướt cố nói với theo khi chiếc xe lăn bánh: “Em sẽ chờ anh”.

-Suốt 3 năm. Không một tin nhắn, không một lần gặp mặt, không một câu thăm hỏi. Tao đã có lúc nản, có lúc quên mất nhưng tao đã chờ được anh ấy trở về rồi. Tao đã hi vọng biết bao nhiêu khi anh ấy quay lại anh ấy sẽ ngỏ lời với tao hoặc ít nhất anh ấy cũng bắt đầu chấp nhận tình cảm của tao, nhưng lần này anh ấy về, tao chẳng hiểu vì sao, anh ấy không vồn vã ôm chầm lấy tao, cũng không ngỡ ngàng, không vui vẻ, không hạnh phúc hoặc bất cứ trạng thái cảm xúc nào mà tao từng nghĩ. Anh ấy lạnh nhạt với tao mày ạ.

-Có thể theo thời gian, con người ta thay đổi chăng??

-Vẫn biết là như thế nhưng tao vẫn yêu anh ấy, tao tin có lẽ đó chỉ là sự hiểu nhầm nào đó thôi.

-Vậy vụ kia mày định như thế nào đây?? Mà bao giờ thì xem mắt?

-Chắc là ngày mai mày ạ.

-CÁI GÌ??? NGÀY MAI Á.

-Ừ, nhưng mày đừng hét lên như thế.

-Thế mày tính sao??

-Chắc tao sẽ không đến đâu.

-Mày đã đồng ý với papa mày rồi, giờ lại không đến như thế, có quá đáng quá không?

-Mày đến hộ tao nhé.

Câu nói của nó tí nữa làm tôi phát sặc

-MÀY BỊ ĐIÊN À,CÁI CON NÀY.

Đến lần này không đợi con bạn tôi nhắc nhở, tôi cũng tự cảm thấy ánh mắt của rất nhiều người đang tò mò nhìn hai chúng tôi và cả ánh mắt khó chịu của nhân viên nữa, tôi đành hạ giọng.

-Mày nghĩ cái quái gì vậy, tao làm sao đi coi mắt hộ mày được.

-Tao có bảo mày đi coi mắt hộ tao đâu, chỉ là tao tò mò xem cái người “rất hợp với con” như bố tao nói trông như thế nào thôi mà. Mày đi trinh sát nhé.

Đúng ra tôi thấy việc này rất kì cục nhưng trong lòng sẵn chút tò mò cộng với việc bị kích thích bởi ý tưởng đó là chồng tương lai của bạn mình. Sau khi yên lặng suy tính rất lâu, tôi đành gật đầu trước khuôn mặt đang tươi như hoa của con bạn yêu dấu

-Ôi tao yêu mày nhất.

-Thế nhưng bố mày mà biết thì chết cả chùm mất.

-Bố tao không biết đâu, ông đi Mỹ rồi hehehe.






######Chào các bạn của tôi! #######
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://9cno1mainho.forumvi.com
s2Emilys2
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp


Giới tính Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 369
Birthday Birthday : 27/01/1996
Join date : 24/03/2011
Age : 20
Đến từ : thien duong

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Sat May 28, 2011 10:47 am

Chap 2: Kế hoạch không thành



Đang say giấc nồng, nó bị đánh thức một cách nhẫn tâm bởi con bạn thân với tiếng hét chói tai:

-MÀY CÓ DẬY NGAY KHÔNG THÌ BẢO.

-Nếu…. oáp… không thì… oáp… sao- Nó uể oải đáp

-THÌ TAO GIẾT…- Con bé vẫn chưa dừng việc hét ầm ĩ và đột ngột lao vào cù nó, nó cười đến chảy nước mắt, đạp tung chăn tung gối vậy mà tới tận lúc nó suýt đạp vỡ luôn em Mac đang lăn lóc trên giường Thảo Trang mới chịu tha.

-Ày ác inh ủng uôn, iết ao ó áu uồn à ày òn ế à (mày ác kinh khủng luôn ,biết tao có máu buồn mà mày còn thế à)- Nó nói trong khi vẫn cố ngậm cái bàn chải đánh răng.

-Hư, không thế sao gọi được mày.

-Nhưng mày đến nhà tao sớm thế làm gì?

-Thì chuẩn bị cho mày đi hẹn hò.

-Hẹn hò cái quỷ gì, mày hâm à.

-À, tao quên, đi trinh sát chứ.

-Đi trinh sát thì cần gì chuẩn bị, tao chỉ ngồi thu lu một góc nhìn trộm thôi mà.

-Ấy, bậy nào, công việc của mày cao quý hơn thế nhiều. Nên mày cần phải make up một chút.

-Hâm, make up làm cái gì, tao đi xem hộ mắt chứ có đi xem mắt thật đâu mà.

-Không phải, ý tao, mày cần make up vì 2 lí do. Lí do thứ nhất để lỡ hắn có phát hiện mày đang nhìn hắn, hắn ta cũng sẽ để yên cho mày nhìn vì được 1 cô gái xinh đẹp chú ý ai chả thích. Mà nếu hắn ta không thích làm ra vẻ này kia thì hắn ta ắt hẳn là đồ máu lạnh, tao sẽ có cớ để từ chối với papa tao. Lí do thứ 2,nếu hắn bị sắc đẹp của mày làm cho điêu đứng, mà bỏ qua việc chờ đợi tao để tiến đến làm quen với mày thì… hừ.. bố tao sẽ không bao giờ bắt tao lấy hắn ta nữa đâu. Hehe

Sau khi thuyết giảng một hồi, con bé sung sướng bắt đầu công việc của mình, về phần nó chẳng có lí do gì để phản đối nên đành ngồi im


8.30 Quán Góc phố vẫn mang đến cảm giác yên bình, thoải mái như tất cả những lần nó từng đến đây, ngồi im lặng trong một góc khuất nó vờ như lơ đãng nhìn về phía cửa nhưng trong lòng thì hồi hộp vô cùng. Vì là chủ nhật nên quán khá đông người ra vào nó cố căng đôi mắt cận của mình ra để nhìn nhưng vẫn chưa nhận thấy bóng người nào như trong mô tả.

Chị phục vụ bê cho nó ly kem dâu vẫn đang phả ra những bụi khói nhỏ li ti, kem thật hay nhìn như ấm nóng mà lại rất lạnh. Đỡ lấy ly kem yêu thích nó mỉm cười rạng rỡ xúc những miếng thật to. Ly kem vơi mất một nửa nó mới nhận ra mình đã quên mất nhiệm vụ, nhanh chóng đảo mắt xung quanh quán. Góc Phố lúc này đã gần hết sạch bàn trống, bất chợt ánh mắt nó bị thu hút về phía người con trai đang ngồi ở dãy bàn đối diện, anh ta mặc áo phông trắng có in những chữ ánh vàng, áo vest đen khoác ngoài, quần jean và một đôi giày lười đúng như những gì có trong miêu tả. Nó kín đáo liếc, mặt anh ta rất đẹp, mũi cao, da trắng, nhìn có vẻ rất tây, khuôn mặt vuông vức nhưng không quá to. Nhìn chung là rất ổn, nhưng hình như nhìn anh ta rất quen, có vẻ như nó đã gặp ở đâu rồi. Những nét lờ mờ trong kí ức nó được khẳng định chắc chắn khi nó nhìn thấy li KEM DÂU trên bàn hắn ta. Vâng, là hắn, chính hắn, kẻ đã cướp kem của nó, trêu ngươi nó,phá hỏng tâm trạng của nó, thế mà còn đòi nó cho cưới Thảo Trang ư(thật ra mà nói thì việc này không phụ thuộc vào nó). Sau khi nhận ra hắn ta, nó quay ngoắt mặt đi bắt đầu lầm rầm chửi rủa:

-Tên chết toi, chết bầm chết dẫm, chết bờ chết bụi..

-Em đang chửi anh vì anh không nhận ra em ngay đấy à.

-Á.

Nó nhảy dựng lên vì giật mình, ôi mẹ ơi, trong lúc nó đang cúi mặt chửi hắn tả tơi chẳng biết hắn đã bò sang bàn nó ngồi từ lúc nào.

-Em ngồi đi, đừng hét thế người ta tưởng anh mang bệnh truyền nhiễm thì tội anh.

-Sao anh lại sang đây? Về bàn của anh đi, tôi quen biết gì anh-Nó đốp lại

-A, đúng rồi, em là cô bé ở hàng kem hôm trước đúng không, thảo nào anh cứ thấy quen tại hôm nay em make up nên anh không nhận ra đấy. Hì em vẫn giận anh vì cây kem hả?

-Kem kiếc gì, anh về bàn anh đi, tôi đã bảo tôi không quen anh mà.

-Thôi mà, nếu em vẫn giận thì hôm nay anh bù cho em nhé, mà hôm ấy anh đã định nhường cho em thật mà,chỉ muốn trêu em tí thôi, dù gì em cũng là vợ sắp cưới của anh, chẳng nhẽ em định giận anh cả đời vì 1 cây kem à?

-Đồ điên, anh không đi thì tôi đi.

Nói rồi nó vùng vằng bỏ đi. Để lại một người ngồi đó với nụ cười kì lạ trên môi.






######Chào các bạn của tôi! #######
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://9cno1mainho.forumvi.com
s2Emilys2
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp


Giới tính Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 369
Birthday Birthday : 27/01/1996
Join date : 24/03/2011
Age : 20
Đến từ : thien duong

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Sat May 28, 2011 10:48 am

Chap 3:Ôi định mệnh

Tôi điên lên mất,chẳng hiểu hôm nay là cái ngày quái quỷ gì vậy,chắc tôi bị sao quả tạ chiếu thủng đầu rồi.Người mà con bạn yêu của tôi sắp(mong là không) phải cưới,người mà nó nhờ tôi đi xem (hộ) mặt,người mà ban đầu tôi đã định nhận xét là rất ổn và mang về cho con ban chút niềm tin vào con mắt nhìn người của papa nó,hóa ra lại là tên-cướp-kem,tên biến thái,tên dại gái đó.
Đã thế lúc nghe tôi thuật lại câu chuyện xong Thảo Trang ngồi cười như chưa bao giờ được cười,mà cái điệu cười của nó ngứa mắt đến nỗi nếu nó không dừng lại kịp chắc nó đã bị tôi ăn thịt mất.Nhưng điếc không sợ súng,đến cuối nó vẫn phán cho câu xanh rờn:

-Mày với lão ấy đúng là có duyên nhỉ,à không phải gọi là định mệnh mới đúng chứ.

Hậu quả của câu nói ấy là nó bị tôi giận cho tơi bời và phải nỉ non hàng tiếng.Ôi mẹ ơi định mệnh mà là như thế khác nào bắt tôi chết quách cho xong.
------------------------------------------

Đang yên bình ngồi nghe nhạc tôi bị con bạn dở hơi giật phăng cái tai phone một cách bạo lực,nó hét lên

-Mày vẫn bình yên thế sao,lớn chuyện rồi.

-Ơ con này,mày hay nhở,chuyện lớn là chuyện gì,làm sao mà tao biết được mà quát tao.

-Hôm qua bố tao gọi về..

-Á,bố mày phát hiện ra hết rồi à?

-Hừ,thế còn đỡ,đằng này ông gọi về giọng vui vẻ vô cùng,kể với tao là thằng kia gọi cho bố tao,nói là đã gặp tao rồi và nó RẤT THÍCH.

Tôi cảm thấy chao đảo,những từ ngữ ấy cứ bay vòng vòng quanh đầu, dường như có thể nhìn thấy rõ viễn cảnh cuộc sống yên bình của tôi từ giây phút này trở đi đang dần vỡ lụn vụn như những mảnh thủy tinh của chiếc ly rơi từ tầng 5 xuống.Tôi lắp bắp

-Rồi..rồi sao?

-Nó bảo bây giờ có lẽ tao chưa thích nó nhưng nó nhất định sẽ làm cho tao thích nó.Ý tức là mày đấy mày hiểu không,hả?

-Thế sao mày không giải thích với bố mày?Cứ nói tất luôn đi có phải nhanh không.

-Mày hâm à,tao không có sở thích chọc tức bố tao đâu.

-Vậy mày định tính sao?

-Còn tính sao nữa,đâm lao thì phải theo lao thôi.

-Cái gì,theo lao là làm sao?-tôi run sợ hỏi.

-Bốn tháng nữa bố tao mới về,trong vòng bốn tháng này mày có nhiệm vụ phải giả vờ làm tao và cho cái thằng ấy ghét mày đến nỗi phải điện cho bố tao để hủy hôn thì thôi.

-MÀY ĐIÊN RỒI.TAO KHÔNG LÀM.

-Hừ,không mày thì ai?Mày đừng phủi tay như mày không có lỗi thế chứ.Tao chỉ nhờ mày đi trinh sát,nào ngờ mày làm hắn nhầm luôn mày là tao để dẫn đến cơ sự này.

-Tao mặc kệ mày.

Thấy đe dọa quát nạt không làm gì được tôi,nó bèn dở giọng sầu thảm:

-Chẳng nhẽ mày định bắt tao phải lấy cái thằng dở hơi ấy hay sao.Tình bạn suốt 5 năm nay không đủ để mày động lòng trắc ẩn mà giúp đỡ tao khi tao gặp khó khăn hay sao?

Tôi bắt đầu xiêu xiêu,nó lại bồi thêm:

-Chỉ bốn tháng thôi mà,mà chẳng đến bốn tháng đâu,làm người ta yêu mình thì mới khó chứ làm người ta ghét mình thì khó gì.Mày nhéeeeeeeeee…………

Nó kéo dài giọng ra làm tôi phát sợ đến nỗi gật đầu lúc nào không hay.Nhưng tôi đâu biết cái gật đầu đó sẽ làm cuộc đời nhỏ bé của tôi thay đổi hoàn toàn.






######Chào các bạn của tôi! #######
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://9cno1mainho.forumvi.com
hang9cl0v3k304ever
Gà Nhi Đồng
Gà Nhi Đồng


Giới tính Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 56
Birthday Birthday : 19/09/1996
Join date : 27/03/2011
Age : 20
Đến từ : 9cfamily
Job/hobbies : cung ket ban nhe moi nguoi
Humor Humor : dok h2t, tra sua, conan, than dong, doremon......

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Sat May 28, 2011 11:10 am

pua nj post truyen hug,ranh wa
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
s2Emilys2
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp


Giới tính Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 369
Birthday Birthday : 27/01/1996
Join date : 24/03/2011
Age : 20
Đến từ : thien duong

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Sat May 28, 2011 3:44 pm

hang9cl0v3k304ever đã viết:
pua nj post truyen hug,ranh wa
tại t đọc thi post luôn






######Chào các bạn của tôi! #######
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://9cno1mainho.forumvi.com
snow_empyrean(^,^)#
Vâng ! Em Dân Chơi
Vâng ! Em Dân Chơi


Giới tính Giới tính : Nam Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 565
Birthday Birthday : 24/04/1996
Join date : 07/04/2011
Age : 20
Đến từ : snowy_parasjde(^,^)@@
Job/hobbies : mukszjk, mangans, fjlms@@
Humor Humor : socj4b3l, g3n3rous,kjnd ($,$)

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Sat May 28, 2011 5:19 pm

eeeeeeeeee
rag laj ngat doan ry?
tjp dj cher!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
s2Emilys2
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp


Giới tính Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 369
Birthday Birthday : 27/01/1996
Join date : 24/03/2011
Age : 20
Đến từ : thien duong

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Sun May 29, 2011 10:59 am

snow_empyrean(^,^)# đã viết:
eeeeeeeeee
rag laj ngat doan ry?
tjp dj cher!!!
vẫn đọc ah
rứa để post tip






######Chào các bạn của tôi! #######
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://9cno1mainho.forumvi.com
s2Emilys2
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp


Giới tính Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 369
Birthday Birthday : 27/01/1996
Join date : 24/03/2011
Age : 20
Đến từ : thien duong

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Sun May 29, 2011 11:01 am

Chap 4:Yêu-Ghét

Trước khi ra về con bạn còn nhồi nhét vào đầu nó cái kế hoạch tỉ mỉ và tường tận về chiến dịch làm người ta ghét nó nhưng theo một cách hóa học mà nói những điều con bạn nó vừa nhét lấy nhét để vào tai nó giờ đã khuếch tán ra chừng vài chục dặm không để lại chút dấu vết nào.Nó ngồi thẫn thờ nghĩ ngợi lan man,nó mới có 17 tuổi,chưa bao giờ yêu ai,mà cũng chưa có dự định yêu ai.Vậy mà đùng một cái nó phải lôi con bạn nó ra khỏi một vụ kết hôn kì quặc và làm cho một người mà nó chẳng ưa chút nào phải ghét nó nữa.Thật là….hức hức hức………

Bất chợt,nó nhớ lại câu nói của hắn ta với bố Thảo Trang,hắn ta thích nó,trong lòng nó có điều gì nhen nhói,dù nói thế nào,việc được người khác thích cũng mang đến niềm vui nhẹ nhàng.Nhưng rồi nó lại nhớ đến vẻ mặt của hắn khi hắn ta chọc tức nó bằng cách huơ huơ cây kem dâu.Nó hiểu rồi,hiểu rất rõ ràng hắn ta là kiểu người nào,hắn ta là kiểu công tử con nhà giàu ,có chút bề ngoài nên trăng hoa ong bướm,chỉ trừ đàn ông,cụ gì và bà lão còn phàm là con gái trên đời hắn ta đều thích hết,chứ làm gì có loại người nào mà mới gặp mặt từng ấy lần,nói chuyện từng ấy câu đã thích nọ thích kia.Lại còn khẳng định sẽ làm cho nó thích hắn ta nữa,hừ chắc trước nay hắn ta rất dễ dàng có được tình cảm của những đứa con gái khác,cũng phải thôi,hắn ta rất đẹp trai mà.Nếu đã thế,hắn gặp phải đối thủ rồi,nó sẽ làm cho hắn nhận ra trên đời này vỏ quýt dày thì sẽ có móng tay nhọn.Hahhaa nghĩ thế nó bỗng thấy trước mắt tương lai thật rạng rỡ và quyết tâm ngập tràn trong lòng.

Đang trong giây phút ngộ ra chân lí,nó bị kéo về thực tại bởi tiếng hôn chùn chụt phát ra từ điện thoại,giật mình nó nhận ra đã đến giờ đi làm rồi.

Dĩ nhiên nó chưa đủ tuổi làm thêm nhưng nhờ một chút mẹo nhỏ nó đã xin làm bưng bê trong một quán cafe,quán không quá rộng nhưng mang đậm những nét yên bình cổ điển,khách đến đây rất thường đến một mình vì không gian tĩnh lặng rất hợp để suy ngẫm.Nó đi làm không vì gia đình thiếu thốn mà chỉ vì muốn kiếm thêm chút ít cho bản thân,và vì nó rất yêu quán Lặng,dù tâm trạng bất ổn đến đâu chỉ cần bước đến Lặng nó đều cảm thấy rất nhẹ nhõm.Có lẽ vì vậy nó ít khi bị stress do công việc tại đây.

Hôm nay quán có vẻ vắng hơn bình thường,nó nhanh chóng thay đồ nở nụ cười thật tươi,bước đến bàn của vị khách mới vào:

-Quý khách cần dùng gì ạ?

Vị khách không ngẩng mặt lên,có vẻ người đó đangcần suy ngẫm điều gì khổ sở lắm,hai tay anh ta vò đầu,chán nhíu lại,anh ta đáp khẽ:

-Tùy cô.

Một thoáng ngạc nhiên,nó đứng đờ người ra chẳng biết làm gì,thật là một vị khách kì lạ.Muốn gọi hắn ta,muốn hạnh họe lại,thật ra nó nghĩ nó hoàn toàn có quyền làm thế nhưng chẳng hiểu sao nó lại lặng lẽ rời đi,có thể vì nó đã biết vị khách này cần gì.

Đặt ly kem dâu lên bàn,nó nhẹ nhàng rời đi,trước khi hắn ta kịp ngẩng đầu lên.Nó đã nhìn thấy nhiều vị khách,trong nhiều trạng thái cảm xúc khác nhau nhưng nó chưa từng được chứng kiến một người đàn ông nào trong lúc suy sụp đến thế.Có điều gì đó nhen nhói trong lòng nó,là thương cảm?Là đồng cảm? Nó cũng không rõ nữa.Khách đến lặng mỗi lúc một đông cuốn nó theo luồng công việc nhộn nhịp.

Chuẩn bị ra về,nó bị níu lại bởi tiếng gọi lanh lảnh của chị Hạnh-chị quản lí ở đây:

- Vy ơi,lúc nãy có vị khách đã ngồi đợi để gặp em rất lâu đấy,nhưng hình như anh ta có việc đột xuất nên đã rời đi rồi,anh ta nhờ chị đưa cho em tờ giấy này mà chị quên mất may là em chưa về hì.

- Em cảm ơn-nó mỉm cười.

Trong tờ giấy chỉ có một dòng chữ “cảm ơn em”,con người này thật lạ lùng.Nó đạp xe về nhà,dường như mọi thứ hôm nay đều có phần dễ chịu.
-----------------------------------------------------

Đang lơ mơ ngủ,chuông điện thoại của nó bỗng réo ầm lên bài I Like To Move It.Nó uể ỏai nhìn đồng hồ 11:45 p.m giờ này mà còn không cho nó ngủ chỉ có thể là một người:

-Aaaaa……lôooooooooo.

-Khiếp,làm gì mà mày dợt cái giọng ra như oan hồn vậy,gớm chết đi được.Mày không đoán được tối này đã có chuyện gì xảy ra đâu.TAO VỪA ĐI CHƠI VỚI ANH PHONG ĐẤY.

Có lẽ cũng không quá đáng mà nói rằng âm lượng giọng nói phấn khích cực độ của con bé đủ để giết chết cả một con voi.Nên dù đã để cái ống nghe cách xa tầm với nó vẫn cảm thấy váng cả đầu.

-Ừ,thế à.-Nó vừa đáp mà nước mắt đã chảy dài vì buồn ngủ

- Mày biết không hôm này anh ấy đã TỎ TÌNH VỚI TAO.Hồi trước anh ấy không nói chuyện với tao,lạnh nhạt với tao vì hôm anh ấy về anh ấy nhìn thấy Nam đèo tao,thấy 2 đứa có vẻ thân,anh ấy tưởng tao yêu người khác mà quên anh ấy mất rồi…Ngày mai.….cuộc hẹn….

Tiếng Thảo Trang bé dần,bé dần rồi chìm sâu vào giấc ngủ cùng nó.






######Chào các bạn của tôi! #######
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://9cno1mainho.forumvi.com
s2Emilys2
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp


Giới tính Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 369
Birthday Birthday : 27/01/1996
Join date : 24/03/2011
Age : 20
Đến từ : thien duong

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Sun May 29, 2011 11:01 am

Chap 5: Buổi hẹn đầu tiên

Sáng hôm sau tôi đến lớp trong bộ dạng mệt mỏi vì nằm sai tư thế và vì chưa tỉnh hẳn sau giấc ngủ mộng mị tối qua,chẳng hiểu thế nào tôi lại mơ thấy hôm nay tôi bị một con yêu tinh bò vào trường để cắn cổ,đúng là một giấc mơ hoang đường.

Mải mê suy nghĩ về giấc mơ tôi không chú ý đến một người đang lao đến với đôi mắt hình viên đạn,đến khi chợt tỉnh,thì tôi biết đã quá muộn rồi,Thảo Trang dùng 2 bàn tay bóp chặt lấy cổ tôi:

-Mày thích ngủ không hả,con sâu ngủ này,thích để tao nói một mình không hả?Này thì ngủ này, này thì ngủ này,phải để tao giúp mày tỉnh mới được.

Sau khi luận tội tôi,nó bắt đầu lắc đầu tôi như chưa từng được lắc,mặc kệ sự chống trả quyết liệt của tôi,nó nhất quyết không buông.Mãi đến khi trống vào nó mới chịu dừng tay mà vẫn còn quay lại hằm hè :

-Lần sau thì chừa nhớ,cấm chỉ ngủ khi tao đang nói chuyện nghe chưa.

-Mày đúng là con yêu tinh mà-tôi lẩm bẩm trong đau khổ-huhu-bây giờ tôi mới biết,hóa ra giấc mơ tối qua chẳng hề hoang đường tý nào.

-Đừng nói xấu tao,tao mà là yêu tinh thì mày không chỉ sơ sơ như vậy đâu(o_O~ sao nó thính thế cơ chứ).

Đau chít đi được mà nó dám bảo sơ sơ nhưng tôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt mà về chỗ nếu không nó lại cho “vũ điệu hoang dã” thêm vaì lần thì não tôi chắc bắn ra ngoài mất.Tiết hai tự quản,nó bắt đầu quay tôi như dế với cả tá câu hỏi khi tôi kể cho nó về chuyện hôm qua,cuối cùng,nó buông lời nhận xét:

-Mày còn non lắm,những thằng lăng nhăng như thế chúng nó có nhiều cách để tán tỉnh,đó cũng chỉ là một chiêu để gợi lòng thương cảm của mày thôi,mày không biết con đường gần nhất để đến trái tim phụ nữ là khiến người phụ nữ ấy thương cảm sao.Vì người phụ nữ sinh ra đã có thiên chức làm mẹ mà.

Lúc ấy tôi thấy mình như con ngốc vậy,vậy mà trong một phút tôi còn thấy dường như rung rinh cơ đấy.

- Mày đừng để nó tán đổ mày đấy- Thảo Trang tiếp lời- đến lúc mày đồng ý yêu nó lại chẳng chán ngay ấy chứ

- Tao biết mà,hừ, mày nghĩ tao ngớ ngẩn thế sao.

Nghĩ đến việc hắn ta hỉ hả vì tôi mắc mưu ,trong lòng tôi lại dâng lên nỗi căm tức cao độ.Hắn ta tưởng tôi là con cá mù cứ đưa mồi ra là ăn không thèm nhìn xem trong miếng mồi ngon lành ấy có cái móc câu không ư.Nhầm rồi,nhầm to rồi.Tôi sẽ chỉ như thế duy nhất một lần thôi.Mà đáng nhẽ tôi phải tập trung vào nhiệm vụ chính của mình chứ,hic tôi và hắn ta chẳng có quan hệ gì hơn là việc đó mà.

- Mà chiều nay mày có hẹn với hắn ta đấy.-Thảo Trang nói

-Cái gì?Sao bây giờ mày mới nói?-Tôi giật nảy mình

-Tại sao bây giờ tao mới nói ư?-nó gườm gườm-Mày con dám hỏi tao như thế à,mày có muốn cái đầu mày bay luôn không hả?

-À ừ thì,tao cũng chỉ nói thế vì bất ngờ quá ấy mà.Nhưng tự nhiên lại thế,tao biết làm sao giờ,tự nhiên lại bắt tao đi gặp hắn ta.

-Ơ con này,không gặp thì đến bao giờ nó mới ghét mày cho nổi.

-Hay cứ để lão ấy leo cây đi,thế là xong mà.

-Không được.Như thế quá nhẹ nhàng,chắc chắn hắn sẽ không bỏ cuộc vì điều đó đâu.Mày nghe đây.Vì nó nói hắn thích mày,vậy muốn làm hắn ta ghét chỉ có 1 cách,đó là mày phải cư xử ngược hẳn với con người mày.

-Nghĩa là sao???

----------------------------------------------

14h cô gái đứng yên lặng trước cửa trung tâm thương mại sầm uất,gió thổi làm chiếc váy trắng của cô lay động nhẹ,đôi môi cô khẽ mỉm cười vẽ nên một đường cong duyên dáng trên khuôn mặt,có vẻ như đang chờ đợi ai.

Nếu là bạn bè của tôi bắt gặp tôi trong khung cảnh này chắc chúng nó sẽ vô cùng sợ hãi hoặc hét lên như khi thằng bé hàng xóm nhìn thấy tôi chuẩn bị ra khỏi nhà.Kể ra tôi cũng đâu đến nỗi nam tính gì cho cam,chỉ là tôi chưa bao giờ mặc váy,chưa bao giờ trang điểm như thế và chưa bao giờ đi giày cao gót thôi mà,cũng đâu cần phản ứng như thế chứ,thậm chí,thằng bé còn hỏi thăm: “Chị yêu ai mà nó làm khổ mọi người cùng thế này hả chị?”

Tôi yêu hắn ta ư?Không đâu,tất cả chỉ là một sự sắp đặt.Từ xa tôi đã có thể nhận ra hắn ta (chẳng biết từ bao giờ tôi có khả năng này nữa) hắn đi giày lười,mặc áo sơ mi,quần jean bụi phủi,gương mặt đầy vui vẻ.Bất giác tôi cảm thấy rất buồn cười khi nghĩ đến vẻ mặt hắn khi tôi bắt đầu cái kế hoạch này.

- Em mừng vì gặp anh thế ư?Anh rất vui đấy.

- Dạ,anh đừng nói thế,em ngại lắm ạ.

Đúng như tôi dự đoán,giọng nói điệu chảy nước của tôi lập tức khiến khuôn mặt hớn hở của hắn ta trở thành méo xệch.Làm sao hắn ta biết có chuyện gì đang xảy ra với con nhóc mới lần trước gặp còn hùng hổ quát nạt mà lần này lại như thế.

- Ơ….ừ,thế giờ anh em mình làm gì nào?

- Em chẳng dám quyết định đâu - tôi lắc lắc người ra chiều nũng nịu- Anhhhhh anh quyết đi màaaaaa.

Khuôn mặt của hắn ta đã méo nay lại càng méo,haha bỗng dưng tôi thấy phục mình kinh khủng luôn,sao tôi có thể giả vờ cái điệu bộ ấy khéo đến thế cơ chứ,thậm chí đến chính tôi cũng phải nổi da gà.Nhưng nhiều hơn cả trong tôi là cảm giác đắc thắng và buồn cười vô cùng.Đã biết chưa em,vỏ quýt dày có móng tay nhọn hahaha.

Nhưng tôi chẳng thể hỉ hả được lâu vì ngay sau đó,nét tự tin vốn có trên khuôn mặt hắn nhanh chóng trở lại một cách khó hiểu.Hắn ta mỉm cười nói:

- Vậy anh em mình đi chơi game nhé.Em sẽ rất vui đấy.

- Eo ôi,ghét,sao bắt người ta đi chơi game?Sao anh chẳng lãng mạn gì cả thếeeeee.

Tôi thề là vì câu nói này tôi có thể ói sạch những gì tôi vừa ăn lúc trưa ra.Vậy mà hắn vẫn tỉnh bơ:

- Em không biết đấy thôi,chơi game với anh rất lãng mạn đấy.

Độc chiêu điệu rớt mồng tơi bây giờ đối với hắn chỉ như muỗi đốt inox mà thôi,nhưng đã phóng lao thì phải theo lao,tôi đành ngậm đắng nuốt cay đi với hắn cả buổi chiều với cái kiểu điệu khủng khiếp ấy.

Lết về đến nhà tôi thật sự cảm thấy vô phần cảm tạ trời phật vì cái buổi chiều tai ác hôm nay cuối cùng cũng kết thúc.Hàm dưới của tôi dường như sắp rơi cả ra ngoài vậy,tôi rốt cục cũng chỉ mới là con gà sao dám đi lừa một con cáo cơ chứ.Tất cả cũng chỉ tại cái Trang,tôi không làm nữa,nhất quyết không thèm làm nữa,nó ra sao cũng mặc,bố nó shock cũng mặc,mặc kệ,mặc kệ,chẳng hơi đâu mà tôi rước họa vào thân nữa,tôi vẫn yêu quai hàm của tôi lắm.






######Chào các bạn của tôi! #######
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://9cno1mainho.forumvi.com
s2Emilys2
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp


Giới tính Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 369
Birthday Birthday : 27/01/1996
Join date : 24/03/2011
Age : 20
Đến từ : thien duong

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Sun May 29, 2011 11:02 am

Chap 6: Bước chân đi cấm kì trở lại

Mặc kệ sự đáng sợ của con bạn khi tức giận nó vẫn phải từ chối bằng được,nó bước những bước đầy quyết tâm và hậm hực về phía trước,ngay khi gần đến nơi bỗng nhiên cái Trang cười toe toét:

- Ôi may quá đi,tao đang định kiếm mày.

- Kiếm tao làm gì

- Cứ nói giọng ấy với tao không có kem mà ăn đâu nhá.

Nghe đến kem nó thay đổi ngay thái độ:

- Ơ thế mày định mời tao ăn kem à? Hì tao có hậm hực gì đâu,tao giả vờ ấy mà.Nhưng ăn ở đâu đấy?

- So cool.

- Ở đấy đắt lắm,mày có nói thật không vậy?

- Thế với 2 phiếu ăn mỗi phiếu 500k thì sao?

Sau câu nói ấy cái Trang xòe ra 2 tấm phiếu lấp lánh ánh vàng quyến rũ đến độ làm bay vù cái quyết tâm sắt thép trong lòng nó.

----------------------------------------------

Hàng kem.

- 2 viên chocolate,2 viên vani,một ít hạnh nhân,một ít siro chocolate và ốc quế nha anh.

- 2 viên dâu,1 viên vani,siro dâu,ốc quế,cho em dâu tươi nữa

Ngay khi thìa kem đầu tiên chạm vào lưỡi nó lập tức hiểu tại sao người ta sẵn sàng bỏ ra ngần ấy tiền cho một ly kem vị chua ngọt của dâu tây lan khắp miệng cùng hương thơm quyến rũ khiến nó có cảm giác như đang hòa mình vào con sóng biển mát lạnh làm từ sinh tố dâu vậy (eo nếu thế thật thì cũng hơi ghê nhỉ).

Đang mê man như người say thuốc trong vị kem ngập tràn,hình như Trang hỏi nó cái gì đó,nó không rõ lắm,đành ừ bừa,sau đó,cái Trang cầm tay nó làm gì đó nó cũng không nhớ rõ lắm,nó chỉ nhớ nó vui vẻ làm theo mà chẳng kịp nhìn đó là gì,rồi lại quay về với ly kem ngon nhất mà nó từng ăn.

-------------------------------------------

Về đến nhà,nó vẫn còn nguyên cảm giác sung sướng vô cùng vì vị dâu dường như vẫn vương mãi nơi cuống họng.Bước những bước vui vẻ lên phòng,nó chợt nhớ đến quyết tâm quan trọng của mình(chết vì ăn mất),vội vàng rút điện thoại,nó gọi cho Trang:

- Mày,tao có chuyện quan trọng cần nói với mày.

- Ừ mày nói đi-giọng nó thản nhiên như kiểu biết trước rồi vậy

- Tao không làm vụ này cùng mày nữa đâu,tao nghĩ tao không đủ khả năng làm tiếp.Mày cứ nói toẹt ra hết với papa mày đi,có hề hấn gì thì tao với mày cùng chịu,mày lo gì.

- Không được-cái Trang lạnh lùng đáp.

- Tại sao không được? Tao nhất quyết không làm nữa,mày có nói thế nào cũng không thuyết phục nổi tao đâu.Mà chẳng nhẽ mày sợ bố mày đến thế.

- Có 3 lí do mà tao không thể để mày dừng việc này lại,một là tao muốn ở lại Việt Nam nên nhất định tao không được chọc tức bố tao,chỉ cần ép được tao sang Mỹ không lấy người này bố tao sẽ bắt tao lấy người khác thôi,mà ông tức lên bắt tao lấy lão gà 60 thì đi tong mất cả một đời nhan sắc của tao à.Có chết tao cũng không để mày rút lui như vậy đâu.

- Tao mặc xác mày,bố mày thương mày lắm,chẳng bắt mày lấy ông già đâu mà lo.Tao chịu đựng thằng hâm ấy đủ lắm rồi.

- Nhưng mày không thấy rằng kế hoạch chiều nay đã là bước đầu thành công vang dội đấy sao?

- Tao quên chưa báo cáo với mày về “kế hoạch thành công vang dội” của mày,mày có biết là chỉ mất có mấy giây lão ta đã trai mặt với cái kiểu điệu chảy nước ấy không hả?Còn tao thì suốt cả buổi chiều phải õng ẹo như thế đến nỗi về nhà tao tưởng cằm tao xệ đến tận chân tao luôn đấy.

- Ừm thì lần đầu mình chỉ thăm dò đối tượng xem bệnh nặng đến đâu để còn kê đơn chứ.Mày đừng lo,thua keo này ta bày keo khác mà,sau khi chiến bại mình phải quay lại lợi hại gấp đôi ý chứ.

- Mày chỉ ngồi mát ăn bát vàng thì làm sao hiểu được nỗi niềm của người như tao đây.Tao không làm nữa,nhất định không làm nữa.

- Ừ nhưng lí do thứ 2 cũng đáng lưu tâm lắm đấy- Giọng cái Trang càng lúc càng đáng sợ.

- Là gì?

- Mày đã viết cam kết và điểm chỉ sẽ làm cùng tao hết vụ này rồi,nên dĩ nhiên là phải theo cam kết đến cùng rồi.

- Mày đừng có mà điêu toa.Tao điểm chỉ cho mày hồi nào hả?

- Ừ thì cũng mới chiều nay thôi ấy mà.

Nó bỗng nhớ lại lúc đang mơ màng với ly kem ngon nhất cuộc đời con bạn nó đã cầm tay nó làm gì đó một lúc,hèn gì ngón tay nó vẫn còn nguyên màu đỏ mực in.Đôi khi nó thật sự không hiểu nổi đây là bạn thân hay ác quỷ đời nó nữa.

- TAO GIẾT MÀY.

- Đừng quát tao mà cũng đừng có nghĩ tao là ác quỷ đời mày đấy nhé,tao có làm gì đâu,chỉ là muốn mày đã chót thì chét luôn đi,đã quyết định giúp tao thì phải giúp đến cùng chứ,gây ra một mớ lộn xộn xong giờ bảo tao giải quyết bằng cách đưa đầu chịu trận ư?

Nó bắt đầu xuôi xuôi rồi,lần nào cũng vậy cứ hễ là cái Trang nó chẳng bao giờ từ chối được cái gì cả.

- Mày cứ suy nghĩ lại đi,nha.

Nó cúp máy ngồi thụp xuống nhà.Bỗng chuông điện thoại lại reo

- A lô.

- Vy à,anh Quang đây,lần trước anh nói có bạn muốn thuê nhà của em,em đã tính xong chưa.

- À vâng,em cũng đang cần tiền lắm,anh cứ giục bạn anh chuyển đến lúc nào cũng được.Vì là bạn anh nên em cũng không xem trước là ai còn bình thường là phải qua mấy vòng thi đấy nhé

- Ừ cảm ơn em nhưng bạn anh là con trai đấy,ở cùng nhà như thế có sợ gì không?

- Bạn anh chẳng sợ em thì thôi chứ em thì sợ gì.

- Kể ra anh cũng hơi ngại nhưng thằng này được cái tốt lắm em à nhưng nó còn có thằng em trai ở cùng nữa đấy.

- Vẫn lấy 1 phòng à anh?

- Không 2 phòng em ạ.

- Vậy tốt quá,đúng lúc 2 phòng để cho thuê nhà em đều trống.

- Ừ nhưng hợp đồng để anh kí được không?

- Sao vậy anh?Bạn anh là tội phạm truy nã à?

- Hì,không,tại bạn anh mới về Việt Nam không rành thủ tục pháp lí lắm.

- Cũng được ạ.

- Vậy lát anh qua nhà em làm hợp đồng và mai dọn nhà luôn nhé.






######Chào các bạn của tôi! #######
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://9cno1mainho.forumvi.com
s2Emilys2
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp


Giới tính Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 369
Birthday Birthday : 27/01/1996
Join date : 24/03/2011
Age : 20
Đến từ : thien duong

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Sun May 29, 2011 11:03 am

Chap 7: Người mới đến

Chủ nhật đẹp giời nhưng tôi phải ở nhà chẳng được đi đâu vì khách thuê trọ nhà tôi sắp chuyển đồ đến rồi,cả nhà tôi vốn định cư hết ở trong Nam nhưng có ngôi nhà cũ ở đây,nhà tuy không hiện đại lắm nhưng rất đẹp,nó nằm khuất trong một ngõ nhỏ,yên tĩnh và thoáng đãng,với khu vườn trồng đầy hoa hồng leo,tôi rất thích giống hoa hồng này vì khi trồng ở đây chúng cho ra những chùm hoa nhỏ xíu giống như chỉ có thể cài lên tóc búp bê vậy.Mỗi lần có người mới thuê nhà tôi đều thấy rất hồi hộp nhưng lần này tôi thậm chí còn chưa biết mặt chưa biết tên 2 người sắp đến nên có lẽ là tò mò hơn cả.

Đúng 8h30 tiếng chuông cửa reo lên,tôi vội vàng chạy xuống,bên cạnh một loạt những thùng đồ cac tông một người con trai đang đứng đó,anh ta có sống mũi rất cao và thẳng,đôi mắt nâu nhuốm màu chiều muộn và một nụ cười đẹp hơn cả ánh nắng mùa thu.

- Để em giúp anh bê nhé?-tôi vui vẻ đề nghị

- Em là bà chủ căn nhà ?-anh ấy hỏi,giọng nói trầm ấm cực kì.

- Vâng.

- Vậy thì tuyệt thật,nếu anh Quang mà nói trước là em dễ thương như thế chắc anh đã chuyển đến từ sớm rồi.

Khuôn mặt tôi đã đỏ ửng lên rồi……tại nắng buổi sáng gắt quá,ừm chắc là tại nắng rồi.

Tôi lăng xăng bê cái thùng rõ to nhưng chưa bước nổi một bước anh ấy đã đỡ dùm,anh ấy cười (úi,lại cười >_<)

- Em xách giùm anh mấy thứ nhẹ nhẹ thôi,chứ nặng thế này ai lại bắt con gái bê.

Anh ấy không những siêu đẹp giai lại còn ga lăng thế này thì ai mà chịu nổi cơ chứ ( ya ya >_<)

Vậy là tôi quên béng mất chút tiếc nuối cho buổi sáng đẹp giời mà chẳng được đi chơi,thay vào đó,tôi còn vô cùng hỉ hả khi đã ở nhà nữa kia.

2 tiếng sau chúng tôi mới bê và sắp xếp xong 2 phòng,dù chỉ xách mấy thứ lặt vặt và bày biện mấy thứ cũng lặt vặt nốt nhưng số lần leo lên leo xuống cầu thang đối với tôi thật đúng là quá sức tưởng tượng đến nỗi khi xong việc tôi chẳng lê nổi chân đi kiếm cốc nước nữa mà nằm lăn luôn ra sàn thở không ra hơi.

- Em nằm thế kia anh bế đi đâu mất thì sao?-Anh ấy trêu.

- Kệ anh….hộc…em mệt lắm rồi.

Chẳng hiểu sao chỉ mới gặp nhau lần đầu nhưng chúng tôi nói chuyện với nhau như thân thiết từ lâu vậy,anh ấy cho tôi cảm giác thực sự rất thoải mái.

- Hay để anh bế em về phòng?

- Ối không….hộc…để em yên.

Dù nói chuyện có thân như quen từ lâu thì cũng mới chỉ gặp lần đầu tiên thôi mà(câu trước đấm tòe mỏ câu sau @_@),làm sao tôi dám để người ta bế cơ chứ

- Vậy em cứ nằm đi,anh đi làm cái gì ăn vậy,lúc nào xong anh gọi em nhé.

- Nhất trí.

Tôi chẳng hiểu vì sao lúc ấy ma xui quỷ khiến thế nào tôi lại ngủ được cơ chứ,bình thường tôi cũng đâu ham ăn ham ngủ đến mức ấy đâu (khó tin quá).Tôi thề rằng nếu tôi biết trước chuyện gì sắp xảy ra có cho tôi dollar hay vàng hay kim cương tôi cũng nhất quyết không thèm chớp mắt lấy một cái chứ đừng nói là ngủ.Nhưng người tính đâu bằng trời tính,khi tôi lờ mờ tỉnh,trực giác mách bảo tôi có người đang nhìn chằm chằm mình nhưng cho đến tận lúc một tiếng “tách” vang lên tôi mới hiểu chuyện quái gì đang diễn ra.

Hắn,chính hắn,chẳng biết bằng cách nào,chẳng biết như thế nào hắn đã mò được vào nhà tôi và lại đúng lúc tôi đang say sưa ngủ,với bản tính xấu xa của mình,biết tôi không có khả năng chống cự (vì đang ngủ như chết)hắn đã rút điện thoại ra và lập tức chụp lại cái khoảnh khắc chết tiệt đó.

Ngay sau khi định hình được sự việc,tôi lao thẳng đến cái điện thoại trên tay hắn ta,định giật ngay lấy nhưng hắn nhanh hơn tôi,hắn kiễng chân giơ cao hết cỡ cái điện thoại lên,với chiều cao 1m55 dĩ nhiên tôi không thể so đo với chiều cao “như tây” của hắn thêm phần chân kiễng và tay vươn nữa chắc tôi bắc ghế cũng chả gí được cái móng tay vào đấy nữa chứ đừng nói là cướp được.Biết thế nhưng tôi vẫn cố níu,cố rướn,cố thọc lét hắn ta.Ngay khi mọi việc tưởng chừng như đều vô vọng thì….hehehe..….trời không phụ người có lòng….anh mũi cao đột ngột xuất hiện,nhìn cảnh một đứa đang điên cuồng cù còn 1 đứa đang cố rướn để đưa cái điện thoại lên cao,anh ấy bật cười:

- Sao vậy em?

Chỉ chờ có thế,tôi nói như người ta bắn súng:

- Hắn ta chụp trộm ảnh em,giờ còn lợi dụng chiều cao không đưa cái điện thoại cho em.

Anh ấy kiễng chân lấy cái điện thoại xuống một cách dễ dàng,tôi gào lên:

- Anh xóa đi anh.

Hắn ta cố rướn người theo hòng giựt lại cái điện thoại nhưng ngu gì tôi để thoát cơ hội như thế,vậy là tôi túm tóc, quào chân,kéo áo hắn ta nhiệt tình đến nỗi suýt rách cả ra.Nhưng chính vì thế tôi đã không kịp nhìn thấy đôi mắt đầy ẩn ý của cả 2 người.

Sau trận chiến kịch liệt,hắn ta quay sang đá xoáy tôi:

- Ơ,sao hôm nay em hổ báo thế,chẳng hiền lành như hôm trước gì cả.,thế mà anh cứ tưởng tính em ngoan hiền dễ bảo cơ đấy.

Đồ đáng ghét,tên chết bầm,chết dập,chết trôi chết nổi....tôi muốn chửi hắn lắm,nhưng chỉ dám rủa thầm trong bụng,ai bảo hôm trước tôi lại đi bày ra cái trò giả nai làm gì,để giờ chuốc họa vào thân,chẳng biết phản bác thế nào,cuối cùng tôi đành quát:

- Ai cho anh vào nhà tôi? Anh không biết tự tiện xâm phạm nhà của người khác sẽ phải đi tù sao?

- Ủa,luật pháp ở Việt Nam quy định vào nhà mình đã thuê cũng bị tống tù hả em –hắn làm bộ ngây ngô.

Tôi tức đến nỗi nếu cho tôi ra đứng giữa rừng Amazon tôi sẽ nhanh chóng bị bắn bỏ vì có nguy cơ làm cháy rừng mất.May anh mũi cao(cái tên chẳng hay tý nào) đã cứu nguy cho tôi.

- Anh quên chưa giới thiệu với em,anh là Hoàng Nhất Long đây là em trai anh Hoàng Nhất Tùng,tụi anh kể từ hôm nay sẽ sống cùng một nhà với em.Mong em chỉ giáo ^^.

Ôi còn gì là cuộc sống yên bình tươi đẹp của tôi nữa




Hic hic dạo này đọc nhiều truyện dính đến bạo lực quá đâm ra mình viết cũng bạo lực theo rồi @_@






######Chào các bạn của tôi! #######
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://9cno1mainho.forumvi.com
tinyangel
Vâng ! Em Dân Chơi
Vâng ! Em Dân Chơi


Giới tính Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 583
Birthday Birthday : 13/03/1996
Join date : 24/03/2011
Age : 20
Đến từ : 9cfamily
Job/hobbies : giận người khác
Humor Humor : ko ai chịu đựng nổi

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Sun May 29, 2011 11:05 am

post mần chi mồ
send ci linh là đc
mà truyện nj cụng hay đó


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
s2Emilys2
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp


Giới tính Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 369
Birthday Birthday : 27/01/1996
Join date : 24/03/2011
Age : 20
Đến từ : thien duong

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Sun May 29, 2011 11:24 am

tinyangel đã viết:
post mần chi mồ
send ci linh là đc
mà truyện nj cụng hay đó
thằng snow hn hỏi mà






######Chào các bạn của tôi! #######
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://9cno1mainho.forumvi.com
snow_empyrean(^,^)#
Vâng ! Em Dân Chơi
Vâng ! Em Dân Chơi


Giới tính Giới tính : Nam Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 565
Birthday Birthday : 24/04/1996
Join date : 07/04/2011
Age : 20
Đến từ : snowy_parasjde(^,^)@@
Job/hobbies : mukszjk, mangans, fjlms@@
Humor Humor : socj4b3l, g3n3rous,kjnd ($,$)

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Mon May 30, 2011 9:53 am

uk chy
me dug la...
eu,post tjp dj cher!!!
hay wa'1!
rua ma ban dau tuog haj thag la 1( thag Phog va Tug),ruj sau laj tuog haj dua la ah em!
trojjjj dat!!!!!!!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
s2Emilys2
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp


Giới tính Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 369
Birthday Birthday : 27/01/1996
Join date : 24/03/2011
Age : 20
Đến từ : thien duong

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Fri Jun 03, 2011 9:55 am

Chap 8: Sao băng và sao chổi

Ngay khi biết tin,cái Trang cười như chưa bao giờ được cười,điệu cười khả ố ấy làm tôi chỉ muốn đấm cho nó 1 phát(cái này nghe quen quen).Làm sao nó lại vui như tết vậy cơ chứ:

- Mày hết đường trốn nghe con.

- Tại mày,tất cả ra nông nỗi này là tại mày..

- Hờ cứ cho là tại tao nhưng mày cũng đóng góp 1 phần không nhỏ đâu nhé.He he he

Nói rồi nó hỉ hả cúp máy bỏ lại tôi chết chìm trong uất ức huhu số tôi đúng là số con dệp mà.

Dù cho tiền thuê nhà làm túi tiền của tôi rất rủng rỉnh nhưng tôi vẫn không muốn bỏ việc làm thêm ở Lặng nên tối nào tôi cũng đi tít mít đến tận 8h mới thèm về nhà,ngôi nhà yên lặng và đẫm hương hoa hồng đã trở nên quá quen thuộc.Nhưng hôm nay sự quen thuộc ấy đã hoàn toàn biến mất,vừa về đến nơi tôi đã suýt điếc tai bởi tiếng nhạc vặn hết cỡ,chẳng cần nói cũng biết thủ phạm là ai.

Mặc kệ cho tôi hò hét loạn lên ở dưới nhà hắn ta vẫn chẳng chịu vặn bé cái volume xuống chút nào,không thể chịu được nữa tôi lao ầm ầm lên gác gập cái laptop gắn lủng củng loa thật mạnh (hic may mà nó k sao không thì bán nhà đi mà đền mất),hắn ta đang đứng ngoài ban công thản nhiên nhìn tôi như chẳng có chuyện gì rồi hắn ta ngoắc ngoắc như kiểu tôi là em út nhà hắn ta vậy,đúng lúc tôi định quay đi:

- Thảo Trang,tối nay có sao băng đấy,sắp đến giờ rồi,em có muốn xem không?

Cái gì?Sao băng?Tôi chưa bao giờ được thấy sao băng cả,hầu hết chỉ là qua phim ảnh mà trên phim người ta toàn làm quá lên thôi mắt người bình thường mà nhìn thấy cả một cơn mưa sao băng mà toàn những ngôi sao to bằng nắm tay sáng như đèn ô tô thế thì có mà trái đất sắp diệt vong mất,hỏi tôi có muốn xem sao băng không ư?Dĩ nhiên là rất rất muốn rồi.Nhà tôi lại chỉ có cái ban công phòng anh ta là nhìn rõ bầu trời nhất.Nhưng….anh ta vừa gọi tôi là gì nhỉ?Ôi chết,tôi quên mất trong mắt anh ta tôi vẫn là cô vợ sắp cưới Phạm Thảo Trang của anh ta.May,suýt hố.Suy nghĩ một chút,tôi chạy như bay lên phòng không quên nói với theo:

- Đợi tôi chút,anh canh chừng đấy,không được để sao băng bay mất đâu.

Có tiếng anh ta cười:

- Cô bé ngốc này,ai mà canh chừng nổi sao băng cơ chứ.

Dĩ nhiên anh ta nói rất nhỏ và tôi chẳng nghe thấy gì nếu không anh ta ăn đấm là cái chắc.Khệ nệ bê cái ghế ra ban công phòng anh ta:

- Mấy giờ thì có?

- Uhm,chắc tầm 15 phút nữa?

- Có sao băng thật hả?

- Mưa sao băng luôn ấy chứ hì hì-anh ta cười-mà này,sao em ăn nói với người lớn như thế hả.

- Anh mà người lớn gì?

- Sao anh lại không người lớn?Anh chẳng người lớn quá đi ấy chứ.

- Ờ thế anh là người lớn,tôi là trẻ con,thế sao người lớn lại đi dành kem của trẻ con vậy?- Tôi vặn vẹo.

- Anh dành kem của em lúc nào,anh đã định nhường cho em rồi đấy chứ,là tại em không thèm đếm xỉa đến anh thôi.

Thấy tôi im lặng,anh ta nói tiếp

- Nhưng dù thế em vẫn phải gọi anh là anh và xưng em chứ.Anh 23 tuổi rồi mà.

Tôi vẫn dán mắt lên bầu trời chỉ sợ nếu quay đi chỗ khác trong tích tắc thôi ngôi sao băng kia cũng sẽ bay vèo cái đi mất:

- Anh già như thế thì tôi phải gọi bằng chú mới được.

Tối cố tình giả vờ không nhìn thấy cái khuôn mặt anh ta lúc này, thật lòng mà nói nó giống hệt khuôn mặt nhóc em họ 3 tuổi của tôi khi nó bị dành mất kẹo.

- Anh không chịu,em vẫn gọi anh Long là anh và xưng em cơ mà,anh Long còn già hơn anh nữa đấy.

Ha ha ha nếu có thể tôi đã chụp ngay cái khuôn mặt của anh ta lúc này,chắc nó sẽ khiến tôi cười trẹo cả quai hàm mất.

- Anh đang dỗi đấy à-tôi càng trêu-thế mà cũng đòi làm người lớn.

- Anh có dỗi đâu mà.

Hahaha “anh có dỗi đâu mà” trong khi trán đã nhăn tít lại rồi,nhưng tôi chưa kịp nói đến câu thứ 3 anh ta bỗng lao tới,2 tay cầm khuôn mặt của tôi……..và………..xoay nó thẳng về phía bầu trời đen đặc lúc này đang sáng lóe lên bởi một vệt sáng lấp lánh như được ghép bởi cả triệu mảnh pha lê.Sao băng!

- Ước đi em-anh ta giục.

Tôi vội vàng nắm chặt hai tay lẩm bầm cầu xin điều gì đó.Lúc mở mắt ra tôi thấy anh ta đang cố ghé sát tai vào mặt mình hòng nghe được điều tôi ước dù tôi nói chỉ nhỏ như tiếng muỗi vo ve,nhưng có lẽ anh ta thậm chí còn chẳng phân biệt nổi lúc tôi đang lẩm nhẩm và lúc đã ước xong.

“Cốp”

“Ui da”

-Sao em mạnh tay thế?-Anh ta vừa nhảy choi choi vừa xuýt xoa cứ như thể tôi vừa cốc thủng cả đầu anh ta vậy.

- Ai bảo anh nghe lén tôi ước làm gì?Nếu bị nghe thấy,ước mất linh,tôi cốc cho anh long cả não ra luôn.-tôi hằm hè đe dọa.

- Anh có cố ý đâu,tại em ước thành tâm quá nên anh tò mò

Lời giải thích của anh ta cứ như kiểu tôi xui anh ta nghe lén tôi không bằng.Tôi ngúng nguẩy đi lên phòng.Anh ta kéo lại

- Hôm nay mưa sao băng mà,sao em không xem nữa à?

Tôi chỉ tay lên bầu trời:

- Mưa sao băng thì chưa biết,nhưng mưa thật thì sắp rồi kìa.

Thời tiết mùa này cứ thất thường như cô nàng mới yêu vậy,lúc mưa lúc nắng.Tôi chỉ nghĩ vậy chứ thật ra làm sao tôi biết được cô nàng mới yêu thì như thế nào.

Anh ta không nói gì nữa,quay lại đứng tựa bên khung cửa,ngoài ban công,bầu trời mới nãy còn cao và trong,nay đã phủ kín bởi những cuộn mây đen,gió giật mạnh kéo những cành cây mềm và dài của cây phượng trước cửa rạp về một phía,những cành nhỏ nhanh chóng gãy lìa.Tại sao nhỉ? Tại sao gió lại ào đến nhanh như thế,mạnh mẽ như thế,kéo phăng cành cây đi,trút hết cái màu vàng vọt,xưa cũ trên cành,nhưng đến sáng mai thôi khi gió lặng chỉ còn hàng cây tróc gốc im lìm,cây chết,còn gió đi đâu?

Ôi tôi suy nghĩ vớ vẩn gì vậy không biết nữa.Chỉ tại hắn ta,nhìn hắn ta im lặng bên khung cửa dường như có cái gì đó buồn và cô đơn đến vô hạn.Có lẽ tôi nên đổi câu lúc nãy thành thời tiết mùa này cứ thất thường như Hoàng Nhất Tùng vậy.Như vậy dễ hiểu hơn nhiều.

Tôi nằm im lặng,trên giường,vừa học bài xong,gió giật và sấm chớp suốt 2 tiếng rồi,trời vẫn chưa mưa được,không khí không nóng nhưng cứ hầm hập những hơi âm ẩm,quánh đặc lại.Tôi ghét cái kiểu thời tiết này vô cùng nó khiến người ta cảm thấy tù túng và dễ nổi cáu.Ngồi dậy khoác thêm áo khoác mỏng,tôi phải kiếm cho mình một cốc nước hoặc bất cứ thứ gì đẩy lùi cảm giác khó chịu,ngột ngạt trong người.

Đi qua phòng,anh ta vẫn ngồi đó,im lặng và xa xăm.Tôi đi thẳng xuống bếp,tìm sữa.

----------------------------------

Có cái gì đó thật ấm,áp vào má tôi,mùi sữa béo ngậy xua tan đi cái không khí ngột ngạt,nhận lấy cốc sữa nóng,đã bao lâu rồi tôi không uống sữa nhỉ.

Cô ấy ngồi cạnh tôi,chiếc áo khoác mỏng quấn quanh bộ đồ ngủ chi chít hình gấu và trái tim màu hồng,tôi mỉm cười.

- Anh cười gì- cô ấy đã sắp đỏ mặt lên rồi

- Tại em dễ thương quá.

“Cốp”

“Ui da”

- Sao em bạo lực vậy?

- Cứ nói mấy câu kiểu đó có ngày lõm sọ đừng kêu.
………
……..

- Này,..tại sao lại pha sữa cho anh?Anh lớn rồi mà,phải pha cà phê chứ?

- Lớn cái gì,bộ hộp sữa có in là lớn không được uống à.

Thấy tôi chần chừ,cô ấy nhào tới,giật lấy cốc sữa:

- Không uống thì giả đây.

Nhưng dĩ nhiên là tôi không trả rồi,cô ấy pha cho thì dù là nước đường tôi còn thích chứ nói gì..

- Không,anh uống mà.

-Anh Long đi đâu rồi,sắp bão đến nơi rồi,anh ấy không định về nhà sao?

- Chắc anh ấy đi bão.

Cô ấy thoáng nhíu mày,định rút điện thoại ra nhưng nghĩ gì đó nên lại thôi.

- Anh gọi anh ấy về đi,sắp mưa rồi,chẳng ai biết trước được truyện gì với cái kiểu thời tiết này đâu.

Tôi gật đầu cười,đành rút điện thoại gọi ông anh trời hành của mình về vậy chứ biết sao.Dù trong lòng chẳng thoải mái,mà sao cô ấy cứ tốt với tất cả mọi người như thế vậy?

---------------------------------------------------

Sáng hôm sau may mà trời đã tạnh hẳn,trên đường la liệt những cành cây khô và lá,vàng có,xanh có.Thảo Trang sắp đến rồi,sáng nay tôi chẳng kịp ăn sáng vì còn phải ra tận ngõ đón nó,híc,số con dệp mà,thật ra bình thường nó làm gì có cái phước thế này,tại tôi sợ cái loa phóng thanh của nó sẽ réo ầm ĩ cái tên xinh đẹp của tôi lên nên đành ra đây chặn họng nó trước vậy.Cẩn tắc vô áy náy mà.

Nhưng thế quái nào mà giờ này nó vẫn chưa xuất hiện nhỉ,sốt ruột,tôi quay lại nhà thì đúng lúc cái Trang đi từ ngõ khác đến đang chuẩn bị bật cái loa thùng của nó lên,tôi ném thẳng cái xe(xót quá) nhào tới bịp chặt mồm nó lại:

- Mày có im không?Lão ấy tưởng tao tên Thảo Trang đấy.

Lúc đầu nó nhìn tôi bịp mồm nó mà như kiểu lần đầu nó nhìn thấy bệnh nhân tâm thần trốn trại vậy,sau đó nó mới thôi.

- ..ỏ…a..ạt..ở…(bỏ ra,ngạt thở)

Nhưng đến tận khi nó cố nói tôi mới nhận ra không chỉ là mồm mà mũi nó tôi cũng chặn hết lại,hehe coi như chả thù vụ “vũ điệu hoang dã” hôm trước.

- Thôi,đi nhanh không lão ấy ra giờ- tôi lôi nó đi.

----------------------------------------

- Trang này,hôm qua mày có nhìn thấy sao băng không?

- Hâm à,hôm qua mưa mà?

- Trước lúc mưa cơ.

- Trước lúc mưa có à,chán thế,thế mà không nhắn tin cho tao,hôm nọ tao xem thời sự bảo nay mới có sao băng từ hôm kia cơ mà?

- Nhưng chính mắt tao nhìn thấy mà.-tôi cãi

- Có đẹp không?

- Uhm,đẹp lắm,nhưng trước nay tao thấy trên phim nó to,tao tưởng bốc phét,nhưng ngôi sao hôm qua tao nhìn thấy còn to hơn cả trong phim mày ạ.

- Vậy á,lạ nhỉ.

Và,điều kì lạ ấy nhanh chóng được lí giải khi chúng tôi đến lớp,cái Thanh-chuyên gia thiên văn học của chúng tôi đang ngồi bô bô thuyết giảng về điều xảy ra tối qua:

- …..600 năm rồi mới có lại một lần sao chổi to như thế,dùng mắt thường vẫn có thể nhìn thấy được nó to và đẹp như thế nào…..Nhưng thế quái nào mà ngôi sao đẹp thế lại bị coi là mang đến xui xẻo cơ chứ…………..

Mấy đứa xung quanh còn tự nhiên đá thêm vào:

- Không biết tối qua có đứa đần nào nhìn trời mà tưởng đấy là sao băng không nhỉ.

Cái Trang tủm tỉm về chỗ,còn tôi cứ chết gí ra ở đấy,600 năm…600 năm…tại sao 600 năm mới xảy ra 1 lần mà lại nhằm đúng vào tôi cơ chứ huhu.

HOÀNG NHẤT TÙNG,ANH CHẾT VỚI TÔI.






######Chào các bạn của tôi! #######
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://9cno1mainho.forumvi.com
s2Emilys2
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp


Giới tính Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 369
Birthday Birthday : 27/01/1996
Join date : 24/03/2011
Age : 20
Đến từ : thien duong

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Fri Jun 03, 2011 9:55 am

Chap 9:Anh Long của tôi ^^

Ngay khi hết tiết,tôi lao về nhà với tốc độ nhanh nhất,giật phăng cái cửa(hết ném xe giờ lại giật cửa,vì tên này mà đồ đạc nhà tôi chắc phải đem đi trùng tu một lượt mất):

- Hoàng Nhất Tùng,anh ra đây cho tôi.-Tôi quát ầm lên.

Nhưng mãi một lúc sau tôi mới thấy anh Long từ tốn đi xuống

- Sao vậy em?Thằng Tùng nó đã về đâu mà.

Chợt nhớ ra chuyện tối qua,tôi nhìn anh ấy:

- Tối qua anh về lúc nào mà em không biết?Anh có bị ướt không?

- Uhm-anh ấy cười(>_<)- Anh không,thằng Tùng nó gọi,bảo anh là em lo,nên anh về luôn.

Anh ấy về là vì tôi,hì tôi lo nên anh ấy về.Bao nhiêu bực bội trong lòng tôi dẹp hết sang một bên,tôi cười:

- Anh đói không?Em nấu bữa trưa nhé?

- Ừ,nhưng cho anh phụ với,anh cũng thích nấu nướng lắm.

Có cái gì đó nhói lên trong lòng tôi,là vui vẻ hay là hạnh phúc? Cũng có thể lắm.

- Trưa nay anh muốn ăn gì?

- Anh…..

- Đừng lo,món nào em cũng làm được hết,trừ những món quá khó thì đành đi mua vậy ^^.

- Anh muốn ăn bánh mật.

- Cái gì ạ?

- Em có biết làm bánh mật không?Cũng phải 10 năm rồi,anh không được ăn.

- Em không biết làm,hi,nhưng anh vẫn sẽ được ăn món bánh mật cực ngon.

- Em định đi mua à?

- Không anh,mình phải tự làm ăn mới ngon chứ ^^.

Rồi tôi rút điện thoại,biến ra sân ngoài nói chuyện.Lúc tôi vào,anh ấy đang lóng ngóng với cái bếp ga cổ lỗ sĩ của tôi,anh ấy hết vặn trái lại vặn phải nhưng nó cứ ì ra đấy chẳng chịu nhúc nhích gì.Xem ra anh ấy anh ấy thích làm bếp nhưng chẳng mấy khi được vào bếp thì phải.

Thấy tôi đứng nhìn rồi cười một mình anh ây đỏ mặt nhìn dễ thương dã man luôn (thế là dễ thương hay là dã man):

- Sao em cứ cười thế?Không bật bếp lên thì làm sao nâu được.

Ha ha quan niệm làm bếp của anh ấy đơn thuần chỉ là bật bếp lên rồi làm được tất,tôi cố nén cười:

- Ừ nhưng tại anh đòi món đặc biệt nên mình cũng phải đến nơi đặc biệt để làm.Giờ thì chở em đi nhé?

- Tuân lệnh.

Anh ấy giơ tay kiểu quân đội làm tôi phì cười.

-----------------------------------

20 phút sau:

- Đến nơi rồi anh.

Tôi chỉ tay về căn nhà nhỏ có chiếc cổng bằng gỗ nâu.

- Nhà ai vậy em?

- Nhà dì của em.

Anh Long giắt xe vào,dì tôi đã ra tận cổng đón 2 đứa,dì mới chừng 40 tuổi nhưng nhìn như đã quá 50 rồi vì những khắc khổ,cơ cực mà dì phải vượt qua trong cuộc đời lắm nỗi truân chuyên này.Anh ấy mỉm cười chào dì:

- Con chào cô ạ.

- Vào nhà đi con,chắc con là bạn của Vy à.

- Ơ,Vy nào……à vâng ạ.

Tôi còn đang mải xách lủng củng cách thứ nguyên liệu nên chẳng để ý đến những lời chào hỏi ấy.

Dì tôi nhìn anh:

- Con là đứa bạn đầu tiên mà nó đưa về đây chơi đấy,lần nào cô cũng bảo nó đem bạn đến nhưng nó toàn chối đây đẩy.

- Thôi dì ơi,mình vào nhà đi dì.

Chẳng biết nếu cứ đứng đấy dì sẽ còn tiết lộ những chuyện gì cho anh ấy nữa.Thế thì tôi xấu hổ chết mất.

-------------------------------------

Trang à quên Vy đang lui cui dưới bếp,tôi chẳng hiểu tên thật của cô ấy là gì nữa,có thể Vy là tên ở nhà,cũng có thể có chuyện gì mà cô ấy chưa muốn nói với tôi.

Từ lúc đến đây,tôi cảm thấy cô ấy có vẻ hơi khác,cô ấy nói nhiều hơn,cười nhiều hơn,dịu dàng hơn,mắt cô ấy lấp lánh hạnh phúc,dường như người dì này rất có ý nghĩa với cô ấy.

Tôi được phân công đi nhặt vỏ đỗ =.=.Thật lòng mà nói tôi đã bao giờ phải nhặt vỏ đỗ đâu,đến cai bếp ga tôi còn chẳng biết bật nữa là.Nhưng nãy đã chót nói là thích làm bếp rồi.Haizzz rõ khổ mà,chẳng hiểu tại tôi ở hiền gặp lành hay sao dì cô ấy ở đâu đi đến,thấy tôi nhặt từng cái vỏ đỗ trông phát tội,dì cô ấy ngồi xuống:

- Để cô làm cho.

Rồi dì cầm cả cái rổ tráng qua tráng lại mấy cái đám vỏ đỗ khó ưa tự nhiên biến sạch.

- Chắc con không quen với mấy việc này.

- Vâng ạ.-tôi đáp.

- Con là bạn thế nào với Vy?

- Dạ,mới là ban bình thường thôi ạ.

- Bạn bình thường cũng được,con là bạn nó,ở bên nó thường xuyên hơn cô,cô mong con chăm sóc nó dùm cô.Nó là đứa con gái ngoan,nó thiệt thòi vì phải một mình sống xa gia đình nhưng nó luôn tạo ra cho mình cái vỏ ngoài mạnh mẽ-nói đến đây nước mắt bà đã rơm rớm-cô mong con giúp đỡ nó,những lúc nó khó khăn.Từ nhỏ đến nay,có bất cứ chuyện gì buồn nó đều kể với cô,nhưng bây giờ cô hay đau ốm,nó chẳng dám kể nữa,có cái gì cũng giấu vào trong lòng.Năm trước,cô đến thăm nó đột xuất thấy nó ngất ở góc nhà,mắt sưng lên vì khóc nhiều.

Rồi dì đột nhiên quay sang tôi:

- Cô mới gặp con lần đầu nhưng cô biết con có thể chăm sóc cho nó.Con sẽ giúp cô chứ?

Tôi không hiểu dì đã nhìn thấy điều gì đáng tin cậy ở tôi đến mức ấy,chẳng hiểu sao,tôi thấy lời dì nói cứ như những lời trăn trối vậy.Ánh mắt hi vọng và gương mặt hiền lành kia làm cho tôi không thể từ chối:

- Con nhất định sẽ làm thế.

Dì không nói gì chỉ cười- nụ cười ánh lên sự mãn nguyện.Đúng lúc ấy Vy từ trong bếp thò đầu ra:

- Hai người nói xấu gì con phải không?

- Gớm,ai thèm nói xấu cô- Dì cô ấy đùa.

- Con nghi lắm đấy nhé

Chợt nhớ ra điều gì tôi vội hỏi theo:

- Cô ơi,Vy còn tên nào khác không hả cô.

- Ý con là biệt danh hả,ừm xem nào,hồi bé mọi người ai cũng gọi nó là Rùa,vì cái tính chậm chạp của nó hết.

Ý tôi hỏi thì không phải như thế,nhưng nếu như thế thật thì đúng là kì lạ.

---------------------------------------------

Chiến lợi phẩm mà chúng tôi mang về nhà là một túi to oạch toàn bánh mật:

- Anh định ăn bánh mật thay bữa trưa à?- tôi hỏi

- Ừm..

- Thật á?

- Ừm…

- Nhưng nhiều thế này chắc phải ăn thay cả bữa tối nữa mất.

- Ừm…

- ANH LONG.

Tôi hét vào tai anh ấy khi cái ô tô đi ngược chiều đang đến gần mà anh ấy vẫn tiếp tục “ừm”,hú hồn,suýt chút đi tong cái mạng rồi:

- Anh xin lỗi,tại nãy anh mải nghĩ quá.

- Đã thế trưa nay và tối nay phạt anh ăn bánh mật thay cơm.

- Á,tại sao?

- Nãy em hỏi anh chả đồng ý hết rồi con gì.

- Á,anh xin lỗi,anh có nghe thấy gì đâu.

- Đấy nhá,lại còn không thèm nghe em nói nữa à,thêm tội.

- Ơ,anh vô tội mà,đừng phạt cơm anh.

- Anh đừng lo chỗ bánh mật này đủ anh ăn nứt bụng 2 ngày.

- Đấy là em nghĩ thế thôi,lát nữa về đến nhà thằng Tùng nó nhìn thấy nữa thì 1 bữa là hết ngay.Thôi mà,nấu cơm cho cả anh nữa đi.Thằng Tùng nó mà thấy anh không được ăn cơm,nó trêu anh chết.

- Yên tâm,em tính cả rồi,2 người đều không được ăn cơm.

- HuHu anh năn nỉ mà.

Thật lòng tôi đã nhũn ra như bún rồi ấy.

------------------------------------------

- Hai người đi đâu,bắt tôi đứng đợi ngoài này,nắng chết được mất.

Vừa về đến cổng hắn ta đã đứng đấy càu nhàu

- Thế chìa khóa của anh đâu?

- Anh làm mất rồi.

- Vậy thì mai đánh cái khác đền tôi.

- Mai tính.

Sao anh ta lại vậy chứ,cáu bẳn vô cớ,tôi đã làm cái gì đâu nào.Chỉ có anh Long chẳng hiểu làm sao cứ đứng huýt sáo như có gì vui lắm vậy.Thật chẳng hiểu nổi anh em nhà này.

----------------------------------

Lui cui dọn cơm,tôi mới chợt nhớ đến mối thù sao chổi của mình:

- Hoàng Nhất Tùng,anh xuống đây ngay cho tôi.

- Sao vậy?

- Hôm qua anh dám bảo cái gì mưa sao băng hả?Anh có biết cái hôm qua anh chỉ cho tôi là cái gì không?

- Thì là sao băng chứ là cái gì?

- Là sao chổi,đồ ngốc ạ.

- Sao chổi là sao?Ơ anh xem thời sự nói thế mà.

- Thời sự nói có sao băng từ hôm kia kìa.

- Em biết sao không bảo anh chứ?

Tôi tức thật muốn ói máu ra được

“ Cốp”, “cốp”, “cốp”

“Uiiii daaa”

- Anh xin lỗi,sao em mạnh tay thế,hic hic.

- Anh bị phạt,cắt xuất ăn trưa.

- Á,tại sao?

- Thế chứ anh nghĩ còn tại sao nữa?

- Ơ,anh vô tội mà,đừng phạt cơm anh.HuHu anh năn nỉ mà.

Hic đúng là anh em,năn nỉ cũng giống nhau nữa.Cuối cùng tôi chẳng phạt nổi ai không ăn cả.Nhưng sức ăn của con trai thực sự là đáng sợ,sau khi ăn sạch sẽ chỗ cơm tôi nấu 2 người vẫn đủ sức ăn nốt chỗ bánh mật mà tôi vẫn nghĩ sẽ “ăn nứt bụng trong 2 ngày”






######Chào các bạn của tôi! #######
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://9cno1mainho.forumvi.com
s2Emilys2
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp


Giới tính Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 369
Birthday Birthday : 27/01/1996
Join date : 24/03/2011
Age : 20
Đến từ : thien duong

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Fri Jun 03, 2011 9:55 am

Chap 10:Nhà có 2 người con trai
Nếu bạn là một cô gái,hoặc một cô gái cực kì ngây thơ trong sáng như tôi (o_O!) bạn sẽ hiểu phải sống cùng 1 nhà với 2 người con trai bất tiện đến thế nào.

Việc đầu tiên,bạn sẽ phải từ bỏ rất nhiều các thói quen,có thể theo những cách nhẹ nhàng,hoặc cũng có thể theo cách thức mà bạn sẽ phải cạch đến già.

“Cooooooooong” cái đồng hồ báo thức đáng ghét,sao lúc nào nó cũng kêu đúng giờ cơ chứ(không đúng giờ ai dám mua).Cố ngủ nướng thêm chút nữa và hậu quả là tôi cuống cuồng mắt nhắm mắt mở lao vào nhà vệ sinh.

Bình thường,tôi có thói quen luôn đóng cửa nhà vệ sinh,dù có người đang dùng hay không,vậy nên với tôi,cửa nhà vệ sinh đóng cũng chưa chắc là có người.Nhưng 2 anh em nhà này lại không vậy,họ không thích chốt cửa nhà vệ sinh và tự quy ước cứ đóng cửa là có người.Cái lối suy nghĩ ấy đã đem đến cho tôi 1 thảm họa..

Và…cái gì đến cũng sẽ đến…cảnh tương trước mắt lập tức làm tôi tỉnh giấc.Hoàng Nhất Tùng,hắn ta đang đứng trong nhà vệ sinh với độc 1 cái quần đùi và…………chuẩn bị cởi nó ra khỏi người.

- Á á á,đồ dê già

Tôi cũng chẳng hiểu tại sao tôi lại hét lên như thế nữa.Nếu có ai nhìn trộm tôi chuẩn bị đi vệ sinh bị phát hiện lại chửi tôi là đồ dê già như thế chắc tôi bẻ răng hắn từ trước ra sau mất.

Chỉ thế thôi thì cũng chưa đáng gọi là thảm họa,thảm họa thật sự là việc sau đó,hắn ta cứ nhìn thấy tôi là bắt đầu cười tủm tỉm.Thi thoảng lại phán cho mấy câu kiểu như:

- Em dê thật.

Hoặc

- Anh hấp dẫn thế sao?

Tất cả cũng là tại hắn ta,nếu không vì hắn chỉ cho tôi ngôi sao chổi ấy thì tôi đã không xui xẻo như thế này.Ôi tôi chết vì xấu hổ mất.Tôi thề rằng sau này vào nhà vệ sinh tôi cũng gõ cửa T_T

--------------------------------------------

Chiều,cái Trang sang nhà tôi chơi,kể ra từ hôm ấy đến nay nó cũng chưa biết mặt lão Tùng vuông tròn như thế nào,hầu hết chỉ qua miêu tả của tôi.Nhưng tôi nghĩ nếu đem những gì tôi miêu tả mà vẽ lại thì phải gọi đấy là tranh biếm họa của hắn ta mất.

Vừa bước vào nhà,nó đã ríu rít:

- Trang ơi,tao đến chơi này(bây giờ nó là tôi còn tôi bị buộc phải là nó)

- Ừm đợi tao tí.

Nhưng anh Long tốt bụng đã lon ton xuống mở cửa giùm:

- Em…chào anh ạ,em là Trang…à quên,em là Vy,bạn Trang ạ.

- Ừ,chào em,anh là…….
Tý chết với cái con này,cứ thấy giai đẹp là quên hết xung quanh,trước khi nó kịp phun thêm cái gì tôi đành lao xuống kéo nó lên phòng,thế mà nó vẫn cố ngoái lại.Hic.Vừa vào phòng tôi nó hét ầm lên:

- Đấy á?Chồng hụt của tao đẹp trai thế cơ à?Eo ôi,mũi cao,da trắng,tóc hung đỏ,lại còn người đẹp dáng chuẩn nữa.Đẹp trai chết mất.Bỏ anh này kể ra cũng tiếc nhỉ?

Nó xổ ra một rổ chẳng để tôi kịp nói gì

- Mày nói xong chưa để tao nói nào?

- Chưa!- thế rồi nó lại tiếp tục cái điệp khúc “eo ôi….”

Phải mất một lúc sau nó mới có dấu hiệu bình phục,bắt đầu nhìn tôi,ánh mắt ngờ vực:

- Giai đẹp thế mà mày cũng chẳng thèm động lòng ư?Có phải mày bị les không đấy?

- Mày hâm à,anh ấy thì có nhưng ông chồng hụt của mày thì biếu không tao cũng chẳng thèm.

- Ơ,thế đấy chẳng là chồng hụt của tao chứ ai?

- Ai bảo đấy là chồng hụt của mày?Đấy là anh Long anh giai của lão ấy đấy.

- Hở thế chồng hụt của tao đâu?

- Tao làm sao mà biết được.

Đúng lúc ấy lão Tùng từ đâu phi vào phòng nó ré lên:

- Trang ơi anh bảo cái này?

Làm cái Trang giật mình quay ra:

- Dạ??

- Ơ,chào em,chắc em là bạn của Trang hả.

May mà lão ta không để ý,con bé đành lấp liếm:

- Vâng em là Vy,bạn của Trang ạ.

Rồi lão ta tí tởn xòe ra trước mặt tôi 2 tấm vé

- Đi du lịch nha- Hắn ta nói với giọng quyến rũ vô cùng nhưng,có hề hấn gì với tôi đâu.

- Tôi không đi.

- Nhưng trường em vừa thi xong chẳng được nghỉ 5 ngày còn gì,đi đi mà,bao lâu rồi em chưa đi du lịch?

Ừ nhỉ,bao lâu rồi tôi chưa đi du lịch,chắc cũng gần chục năm rồi.

- Anh mời mà,chẳng nhẽ em không thích đi chơi à?

- Nhưng đi với 1 mình anh thì không.

- Ơ,anh có nói đi với mình anh đâu?

Trời ạ,đúng là cái miệng làm hại cái thân mà,sao tôi chóng tưởng bở vậy không biết nữa.Hắn ta tủm tỉm cười rồi nói tiếp:

- Anh Long cũng đi nữa,mà em cũng có thể rủ thêm bạn mà.

- Em đi cùng được không ạ- Cái Trang hớn hở chen vào

- Được chứ-hắn ta cười.

- Nhưng đi đâu?

- Nhà cô anh có khu biệt thự ở trên núi,không khí và khung cảnh ở đấy rất tuyệt,đảm bảo em sẽ không hối tiếc vì đã đi đâu.Giờ anh xuống báo với anh Long đã nhé.

Tôi chưa kịp mừng thì hắn ta lại thò đầu vào:

- Mà Trang này,em thích đi với mình anh hả?Anh vui lắm đấy.^^

May mà hắn chạy nhanh nếu không tất cả những thứ tôi có thể với được trong tầm tay đã bay ngay vào cái bản mặt nhăn nhở ấy cho xem.Huhu chắc kiếp trước tôi phải ăn ở thất đức lắm nên kiếp này mới phải chịu ngôi sao chổi như hắn ta.






######Chào các bạn của tôi! #######
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://9cno1mainho.forumvi.com
s2Emilys2
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp
Thành Viên Có Nhiều Đóng Góp


Giới tính Giới tính : Nữ Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 369
Birthday Birthday : 27/01/1996
Join date : 24/03/2011
Age : 20
Đến từ : thien duong

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Fri Jun 03, 2011 9:56 am

Chap 11: Chuyến đi 5 người

4 giờ sáng hôm sau,chuông đồng hồ reo,theo thói quen,tôi lại tiếp tục ngủ nướng và kết quả là cuống cuồng lao vào nhà vệ sinh,mắt nhắm mắt mở,lại đang mơ mơ màng màng,tôi quên hẳn việc gõ cửa.


Và….cảnh tượng trước mắt lại một lần nữa làm tôi tỉnh hẳn,nhưng lần này trong phòng tắm không phải là lão Tùng mà là ANH LONG (T_T).

Anh ấy trố mắt ra nhìn tôi, còn tôi chết sững mất mấy giây và đóng sập cửa chạy mất dép.Ôi mẹ ơi,làm sao mà sống nổi đây?

------------------------------------------

4h30,Trang và anh Phong đã có mặt ở trước cửa nhà.Đúng ra mà nói đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy anh Phong ngoài đời(vì hồi trước toàn xem ảnh thời cởi chuồng tắm mưa của ông ấy mà hehehe).Anh ấy cao,có nước da rám nắng khỏe mạnh và nụ cười hiền lành,rất thu hút.Thấy tôi,anh ấy mỉm cười chào:

- Chào em,anh là Phong,người yêu Trang (đoạn này anh ấy hạ giọng rất thấp)

- Hì,em nghe nó kể về anh suốt mà giờ mới được gặp,em là…-đúng lúc ấy lão Tùng uể oải bước ra-…..Trang ạ.

Anh ấy hơi ngạc nhiên nhưng khi nhìn thấy lão Tùng anh ấy chỉ cười nhẹ với tôi.Có lẽ anh ấy cũng biết hết cái kế hoạch này rồi.

-------------------------------------------------

Anh Long lái xe rất êm,đến lúc tôi tưởng mình sắp chìm vào được giấc ngủ yên lành thì hắn ta từ đằng sau nói nhỏ vào tai tôi:

- Em ngủ ngon nhé,nhưng lúc thức dậy đừng nhìn trộm bọn anh nữa nhé.

Tôi cảm thấy mình có khả năng đổi màu da giống như tắc kè vậy,bằng chứng là lúc này mặt tôi đỏ tưng bừng hệt như màu cái áo tôi đang mặc vậy.

Có lẽ như thế vẫn chưa thảm hại bằng việc anh Long nghe thấy thế quay sang tặng tôi một nụ cười “mùa thu tỏa nắng” nữa.Huhu tôi đành nhắm mắt giả vờ ngủ say như chết,mà thực ra có dám ngủ nữa đâu.Gruuu,Hoàng Nhất Tùng,cứ đợi đấy.

---------------------------------------------

9h sáng,xe dừng lại ở chân một ngọn núi.Không khí thoáng đãng rất dễ chịu,tôi bị đánh thức bởi tiếng chim ríu rít và ánh sáng nhẹ xuyên qua màn sương mờ ảo.

Mọi người lục đục xuống xe,tôi vươn vai hít thật sâu cái không khí thấm đẫm mùi sương đêm mát lạnh và hương thơm cây cỏ vô cùng dễ chịu ấy.Quả là cái tên Tùng kia quảng cáo cũng không quá lời.

Nhưng…..tôi vẫn chưa thấy ngôi biệt thự mà hắn nói nằm ở góc nào cả,đến khi anh Long đi cất xe xong quay lại,hắn ta bỗng quay lại,toe toét thông báo:

- Nào,cả nhà,bây giờ hành trình mới bắt đầu đây.

- Nghĩa là sao?- Cả tôi và cái Trang gần như đồng thanh.

- Nghĩa là chúng ta sẽ phải leo lên đỉnh ngọn núi này để đến được biệt thự đó em- anh Long nhẹ nhàng giải thích.

- CÁI GÌ Ạ?

-------------------------------------------------

May mà tôi và cái Trang đều không đi giày cao gót mà đi basket cho lành,sau khi lót dạ bằng 1 đống bánh trái,hắn ta bắt đầu hăm hở dẫn đường.Ngọn núi rất cao,cây cối lại rậm rạp nên tôi thậm chí dù cố đứng rất xa để nhìn lại cũng chẳng nhìn thấy cái chóp ngôi nhà .Chúng tôi phải đi theo đường mòn để lên đến nơi,anh Long cầm hầu hết hành lí của tôi và của anh ấy,lão Tùng cầm nốt phần còn lại,còn hành lí của cái Trang thì anh Phong lo cả nên hai đứa tôi chẳng phải vướng bận cái gì,đầu tiên cả đoàn đi rất hăm hở,lòng nhiệt thành cao độ,với người dẫn đường thành thạo như kiểu đã sống ở đây cả thế kỉ rồi vậy(thảo nào chẳng khác gì con đười ươi).

------------------------------------------

Giờ thì tôi đã hiểu con trai ăn lắm như thế thì calo sẽ được sử dụng vào việc gì,hắn ta vừa đi vừa huyên thuyên giải thích cho tôi đây là hoa gì,đây là cây gì,có tác dụng gì,có lúc hắn quên thì anh Long lại chen vào giải thích dùm,vậy mà cả 2 vẫn rất ung dung còn tôi thì chỉ việc nghe và đi mà cũng mệt đứt cả hơi,anh Phong với cái Trang thì khỏi nói,bệnh lười vận động của nó bây giờ đã gây hậu quả cứ đi được 1 đoạn nó lại thở hồng hộc như bị hen làm anh ấy lo sốt vó đến mức cứ nhất quyết đòi cõng nó cho nhanh.

Nhưng chúng tôi còn chưa kịp nhìn thấy hình dáng cái biệt thự nó như thế nào thì có 1 chuyện bất ngờ đã xảy ra.

Mưa!Đầu tiên thì chỉ là những hạt nhỏ xuyên qua những khe thưa thớt ở một số cây nhưng càng về sau mưa càng nặng hạt,mưa trĩu những chiếc lá rỏ những giọt nặng và gấp gáp lên tóc,lên mặt,lên tay,lên lưng….mọi người.Chúng tôi chẳng còn chỗ nào để trú vì bốn mặt đều là rừng,mà ngôi biệt thự vẫn còn cách chúng tôi 2 giờ lần mò nếu thời tiết tốt,còn trong khi mưa to như lúc này chúng tôi chẳng thể làm được bất cứ điều gì hơn là phải dừng lại,đợi chờ và cầu mong cơn mưa này chưa đủ kéo lũ về.

Bây giờ thì tôi bắt đầu thấy sai lầm khi giao cả tính mạng mình cho hắn ta để tham gia vào vụ đi chơi lần này.Ôi Hà Nhật Vy,mày mới ngu ngốc làm sao.

Khi tôi tự chửi mình như thế tôi đâu biết những việc còn khiến tôi hối tiếc hơn nhiều đang chờ đợi trước mắt






######Chào các bạn của tôi! #######
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://9cno1mainho.forumvi.com
snow_empyrean(^,^)#
Vâng ! Em Dân Chơi
Vâng ! Em Dân Chơi


Giới tính Giới tính : Nam Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 565
Birthday Birthday : 24/04/1996
Join date : 07/04/2011
Age : 20
Đến từ : snowy_parasjde(^,^)@@
Job/hobbies : mukszjk, mangans, fjlms@@
Humor Humor : socj4b3l, g3n3rous,kjnd ($,$)

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Fri Jun 03, 2011 5:12 pm

cag dok cag hay!!
tjp de!!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?   Today at 7:26 am

Về Đầu Trang Go down
 
[Truyện teen] Em có tin vào định mệnh không?
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Shop mua/bán truyện tranh online
» [Comic] Truyện tranh Big Bang
» [Truyện dich] Vanishing Starlight >> chap 5
» [Comic] Series truyện ngắn BIG BANG
» [Comic] Truyện tranh lẻ của BigBang (P1)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
๑۩۞۩๑ 9C family ๑۩۞۩๑ :: (¯`°•.¸¯`°•† SÂN TRƯƠNG HOA NĂNG †•°´¯¸.•°´¯) :: -‘๑’-lời trái tim-‘๑’--
Chuyển đến